Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012
Ngôn ngữ của luật sư
Vị giáo sư luật học yêu cầu một sinh viên xuất sắc trả lời câu hỏi tình huống:
- Nếu anh (chị) phải trao cho ai đó một trái cam, anh (chị) sẽ nói thế nào?
Người sinh viên đáp: - Em sẽ nói: "Mời ngài dùng trái cam này!"
Giáo sư giận dữ:- Không thể như vậy được! Hãy nghĩ như một luật sư xem nào.
Sinh viên hắng giọng:
- Vậy thì, em sẽ nói với người đó: "Tôi, sau đây, trao và chuyển quyền sở hữu toàn bộ và duy nhất của tôi với tất cả các tài sản, quyền lợi, quyền hạn, nghĩa vụ, lợi ích của mình trong trái cam này cho ngài cùng với toàn bộ cuống, vỏ, nước, cùi và hạt của nó, với tất cả các quyền hợp pháp cắn, cắt, ướp lạnh hoặc ăn nó, quyền được trao nó cho người khác với tất cả cuống, vỏ, nước, cùi và hạt của nó. Tất cả những gì được đề cập trước và sau đây hoặc bất kể hành vi hoặc những hành vi, phương tiện thuộc bất kể bản chất hoặc loại nào không tương hợp với tuyên bố này, trong bất kể hoàn cảnh nào, đều không có giá trị pháp lý..."
Tình huống khó xử
Tại trường Đại học Ngoại
giao, giờ seminar về các tình huống, Giáo sư đưa ra đề tài ứng xử nhanh như sau:
- Nếu trót bước lầm vào một phòng vệ sinh khác giới, đối mặt với đám đông đang "online", anh chị sẽ xử trí thế nào?
Sinh viên nhao nhao:
- Rất tiếc, xin quý vị cứ tự nhiên.
- Xin lỗi các bạn, mình đãng trí quá!
- Lao nhanh ra ngoài hoán vị hai tấm biển.
- Lặng lẽ quay ra ấp khăn lạnh lên mặt.
- ...
- Sai bét cả - vị giáo sư ngắt lời - Cách tốt nhất để hóa giải tình huống này, chúng ta cần sử dụng kịch bản gọi là "thong manh": Lập tức cố định tròng mắt, giữ nguyên hướng nhìn, sau đó chuyển mắt sang trạng thái dài dại, mất phản ứng. Tiếp theo, tay quờ quạng, chân dò dẫm, môi mấp máy, và... từ từ lần theo tường quay ra.
- Nếu trót bước lầm vào một phòng vệ sinh khác giới, đối mặt với đám đông đang "online", anh chị sẽ xử trí thế nào?
Sinh viên nhao nhao:
- Rất tiếc, xin quý vị cứ tự nhiên.
- Xin lỗi các bạn, mình đãng trí quá!
- Lao nhanh ra ngoài hoán vị hai tấm biển.
- Lặng lẽ quay ra ấp khăn lạnh lên mặt.
- ...
- Sai bét cả - vị giáo sư ngắt lời - Cách tốt nhất để hóa giải tình huống này, chúng ta cần sử dụng kịch bản gọi là "thong manh": Lập tức cố định tròng mắt, giữ nguyên hướng nhìn, sau đó chuyển mắt sang trạng thái dài dại, mất phản ứng. Tiếp theo, tay quờ quạng, chân dò dẫm, môi mấp máy, và... từ từ lần theo tường quay ra.
Cách cua gái cấp tốc
Cách 1: Mời đi chơi
Nghe quen thuộc phải không? Cách này là một trong những bài học vỡ lòng của nghề làm giai. Tuy nhiên cách thực hiện sao cho hiệu quả lại không hề đơn giản. Theo kinh nghiệm truyền lại của sư phụ Tôn Ngộ Không :"con gái là cái giống mình càng nuông chiều, nó càng chảnh, càng kiêu. Muốn nó quy phục, ta phải biết kiên nhẫn, đồng thời thể hiện được cái "tâm" của mình, hay nói gộp lại cho ngắn gọn là nhẫn tâm". Bạn có nhiều phương án để mời ghệ của mình, nhưng phải luôn ghi nhớ 2 chữ "nhẫn tâm" mà Tôn sư phụ đã dạy.
- Gửi thư: thằng hâm mới dùng cách này để rủ người khác đi chơi. Lời nói trực tiếp bao giờ cũng có tác dụng hơn.
- Nhờ bạn bè: nói chung không nên, đi chơi 2 người có nhiều cơ hội hơn 1 nhóm 3,4 người.
- Gọi điện: (dùng giọng lè nhè cũng được) "Tôi nói cho cô biết, nếu trong 15 phút nữa, cô mà không đến (...) , tôi sẽ kéo đàn em đi san phẳng cái nhà cô đang ở".
- Nói trực tiếp: "Em ạ! Hôm trước có hiểu nhầm, anh định cho mấy thằng đệ xử lý 1 con mụ già, nhưng lại đưa nhầm ảnh của em. Chiều nay không khéo mấy thằng đệ của anh nó ra tay, tốt nhất em nên đi với anh cho an toàn."
Dụ được em ra khỏi nhà rồi, đưa em đi đâu là phụ thuộc vào sở thích của bạn. Nói chung, các em sẽ không dám trái lệnh của bạn. Bạn nên giữ gìn cho em nó một chút, đừng táy máy nhiều quá hỏng hết hàng họ.
Một số em khi ở bên các anh thường hay lôi cái tính làm nũng ra.Thật ra đây không phải tính xấu, nhưng nếu lạm dụng nhiều quá sẽ khiến anh em ta khó chịu. Hơn nữa, đàn ông con trai phải đàng hoàng, ai lại đi làm thằng nô lệ. Nhất quyết không để mấy em lấn tới. Ngay khi các em có biểu hiện lấn sân, bạn phải ngay lập tức dập tắt cái suy nghĩ đen tối của em nó.
- Cách gián tiếp: khi em vừa có biểu hiện, bạn ngay lập tức ném cốc coffee xuống đất, chửi "MK, ông gọi coffee mà chúng bay dám cho cả đường vào à", đảm bảo em gái mất vía, ngồi im re.
- Cách trực tiếp: Hất thẳng cốc coffee vào người cô em và lạnh lùng: "Nói lắm, ngứa tai"
Cách 2: Giúp đỡ lúc hoạn nạn
Ai cũng biết việc ra tay giúp đỡ khi cô em đang gặp khó khăn sẽ có ảnh hưởng rất lớn về mặt tình cảm. Nhưng có 2 vấn đề nảy sinh:
1. Không phải lúc nào em gái cũng có khó khăn
2. Nếu có khó khăn, không phải lúc nào cũng nằm trong khả năng xử lý của mình
Vì vậy tốt nhất bạn nên chủ động là người đem đến khó khăn, hoạn nạn cho em gái và rồi ra tay giải quyết. Cái gì nằm trong tầm kiểm soát cũng hay hơn.
Bạn có thể nhân 1 dịp đến chơi nhà em gái, len lén bỏ vài viên thuốc diệt chuột hoặc 1 chút thuốc trừ sâu vào thức ăn của em. Em sẽ bị trúng độc, bạn nhanh chóng đưa em đi cấp cứu, sau đó ngày ngày đến chăm sóc em. Wow, nhiều thời gian bên cạnh tâm tình, khi em này bình phục, 2 người cứ gọi là ...
Tuy nhiên bạn nên lưu ý, nếu liều lượng thuốc diệt chuột (hoặc thuốc trừ sâu) quá cao, em sẽ không nằm bệt trên giường mà bay thẳng lên nóc tủ. Để tránh trường hợp này, bạn nên thử trước liều lượng với một số đối tượng như bạn bè cùng lớp,anh em cùng đoàn hội hoặc mấy ông bà hàng xóm ....
Có một cách khác, đó là nhờ mấy thằng đàn em, phóng xe húc cho nàng què cẳng. Tuy nhiên cách này có thể khiến cho em gái của bạn mang thương tật vĩnh viễn, gây mất thẩm mỹ. Vì vậy cách này giờ ít được áp dụng.
Cách 3: Lấy cảm tình mẹ vợ.
Tiếp tục nhờ đàn em giúp sức, cướp giật hoặc trấn lột bà kụ, sau đó bạn xuất hiện đưa kụ về. Nên tránh xông ra sớm quá, đụng độ với thằng đàn em thành ra không hay, cái kiểu anh hùng rơm bắt cướp không thật sự tốt, chẳng may thằng đệ bị bắt thật, nó khai thì oan gia, hỏng hết đường bột. Còn một điều nữa, nhắc thằng đệ ra tay mạnh mạnh 1 chút, bà kụ mất tỉnh táo, không nhận ra bạn là thằng chủ mưu.
Cách 4: Lấy cảm tình bố vợ
Bố vợ là một mục tiêu khá là khó xơi. Khi đụng độ kụ già, bạn sẽ rất dễ bị ông lão cân não. Nếu không chứng tỏ được mình là thằng đàn ông có khí chất, bạn sẽ bị ông lão cho ra rìa. Thường thì bố già sẽ đọ sức với bạn xung quanh mâm cơm. Các bậc tu mi nam tử thường hay lắm lời khi có chút men. Đàn ông thường ghét những người giả dối. Quá tuyệt, bạn cần dek gì phải ý tứ, có tật xấu nào cứ thoải mái show off trước mặt bố già cho nó thân thiết. Bạn tha hồ tán phét với bố già về lô đề, cá cược, gái gú, rượu chè, yên tâm đàn ông con trai thằng nào thiếu mấy cái này.
Ah, nhân tiện nói về rượu chè, tớ đảm bảo lão già sẽ đọ tửu lượng với bạn. Bạn mà thua là hơi bị mất phong độ đấy. Nếu bạn uống khá, tốt thôi, khỏi cần đọc tiếp nữa, lượn cho nước nó trong. Tớ sẽ truyền kinh nghiệm cho những bạn uống không giỏi, hoặc giỏi nhưng vẫn dưới cơ ông lão. Hẳn các bạn còn nhớ tác dụng giữa cocacola và kẹo bạc hà mentos? Vừa chiến rượu, bạn vừa cố gạ ông kụ làm vài ngụm coca. Nếu ông kụ không muốn uống, bạn phải dùng tuyệt chiêu khích đểu: " Bố ạ, thời nay rượu uống suông nó nhạt nhẽo lắm. Chơi no cả bụng rượu mà cũng chẳng thấy phê đâu. Bố muốn tới bến thì phải làm chú coca này cho máu lửa. Ah mà thôi, sức khỏe của bố không tốt, con sợ chơi xong cái coca này, bố gục luôn thì vợ con nó lại chửi, mệt lắm." Tớ đảm bảo ông kụ nóng mũi lên, chơi sạch cả lon. OK, tiếp theo là cho ông kụ làm viên mentos. Bạn có thể lấy lý do như sau : "Bố con mình hút thuốc thế này, tý nữa mẹ ngửi thấy mùi thuốc, khéo lại cấm vận thì phiền. Cái kẹo này khử mùi thuốc tốt lắm bố ạ, con với bố, mỗi thằng (ah quên,mỗi người)1 viên cho nó sảng khoái" .
Sau khi ông kụ ngậm viên kẹo, bạn phải tương kế tựu kế nhổ viên kẹo trong mồm ra ngoài, nếu không lỡ miệng nuốt vào bụng là thôi rồi lượm ơi. Có thể giả vờ lôi điện thoại ra gọi cho mommy ở nhà, báo sẽ về muộn, lừa lúc ông kụ không để ý nhét tọt viên kẹo vào túi quần (đừng sợ bẩn, giặt quần dễ lắm). Thế là xong, ông kụ đã ngậm kẹo, còn bạn thì không. Yên tâm chỉ sau vài phút, bố già sẽ gục, cơm phở rượu bia phọt ra từ tất cả những chỗ có thể. Bạn đã chiến thẳng vẻ vang. Lúc này gọi mẹ vợ vào lo hậu sự, còn bạn có thời gian rảnh để abc xyz... với em gái xinh tươi.Hờ..hờ.
Nghe quen thuộc phải không? Cách này là một trong những bài học vỡ lòng của nghề làm giai. Tuy nhiên cách thực hiện sao cho hiệu quả lại không hề đơn giản. Theo kinh nghiệm truyền lại của sư phụ Tôn Ngộ Không :"con gái là cái giống mình càng nuông chiều, nó càng chảnh, càng kiêu. Muốn nó quy phục, ta phải biết kiên nhẫn, đồng thời thể hiện được cái "tâm" của mình, hay nói gộp lại cho ngắn gọn là nhẫn tâm". Bạn có nhiều phương án để mời ghệ của mình, nhưng phải luôn ghi nhớ 2 chữ "nhẫn tâm" mà Tôn sư phụ đã dạy.
- Gửi thư: thằng hâm mới dùng cách này để rủ người khác đi chơi. Lời nói trực tiếp bao giờ cũng có tác dụng hơn.
- Nhờ bạn bè: nói chung không nên, đi chơi 2 người có nhiều cơ hội hơn 1 nhóm 3,4 người.
- Gọi điện: (dùng giọng lè nhè cũng được) "Tôi nói cho cô biết, nếu trong 15 phút nữa, cô mà không đến (...) , tôi sẽ kéo đàn em đi san phẳng cái nhà cô đang ở".
- Nói trực tiếp: "Em ạ! Hôm trước có hiểu nhầm, anh định cho mấy thằng đệ xử lý 1 con mụ già, nhưng lại đưa nhầm ảnh của em. Chiều nay không khéo mấy thằng đệ của anh nó ra tay, tốt nhất em nên đi với anh cho an toàn."
Dụ được em ra khỏi nhà rồi, đưa em đi đâu là phụ thuộc vào sở thích của bạn. Nói chung, các em sẽ không dám trái lệnh của bạn. Bạn nên giữ gìn cho em nó một chút, đừng táy máy nhiều quá hỏng hết hàng họ.
Một số em khi ở bên các anh thường hay lôi cái tính làm nũng ra.Thật ra đây không phải tính xấu, nhưng nếu lạm dụng nhiều quá sẽ khiến anh em ta khó chịu. Hơn nữa, đàn ông con trai phải đàng hoàng, ai lại đi làm thằng nô lệ. Nhất quyết không để mấy em lấn tới. Ngay khi các em có biểu hiện lấn sân, bạn phải ngay lập tức dập tắt cái suy nghĩ đen tối của em nó.
- Cách gián tiếp: khi em vừa có biểu hiện, bạn ngay lập tức ném cốc coffee xuống đất, chửi "MK, ông gọi coffee mà chúng bay dám cho cả đường vào à", đảm bảo em gái mất vía, ngồi im re.
- Cách trực tiếp: Hất thẳng cốc coffee vào người cô em và lạnh lùng: "Nói lắm, ngứa tai"
Cách 2: Giúp đỡ lúc hoạn nạn
Ai cũng biết việc ra tay giúp đỡ khi cô em đang gặp khó khăn sẽ có ảnh hưởng rất lớn về mặt tình cảm. Nhưng có 2 vấn đề nảy sinh:
1. Không phải lúc nào em gái cũng có khó khăn
2. Nếu có khó khăn, không phải lúc nào cũng nằm trong khả năng xử lý của mình
Vì vậy tốt nhất bạn nên chủ động là người đem đến khó khăn, hoạn nạn cho em gái và rồi ra tay giải quyết. Cái gì nằm trong tầm kiểm soát cũng hay hơn.
Bạn có thể nhân 1 dịp đến chơi nhà em gái, len lén bỏ vài viên thuốc diệt chuột hoặc 1 chút thuốc trừ sâu vào thức ăn của em. Em sẽ bị trúng độc, bạn nhanh chóng đưa em đi cấp cứu, sau đó ngày ngày đến chăm sóc em. Wow, nhiều thời gian bên cạnh tâm tình, khi em này bình phục, 2 người cứ gọi là ...
Tuy nhiên bạn nên lưu ý, nếu liều lượng thuốc diệt chuột (hoặc thuốc trừ sâu) quá cao, em sẽ không nằm bệt trên giường mà bay thẳng lên nóc tủ. Để tránh trường hợp này, bạn nên thử trước liều lượng với một số đối tượng như bạn bè cùng lớp,anh em cùng đoàn hội hoặc mấy ông bà hàng xóm ....
Có một cách khác, đó là nhờ mấy thằng đàn em, phóng xe húc cho nàng què cẳng. Tuy nhiên cách này có thể khiến cho em gái của bạn mang thương tật vĩnh viễn, gây mất thẩm mỹ. Vì vậy cách này giờ ít được áp dụng.
Cách 3: Lấy cảm tình mẹ vợ.
Tiếp tục nhờ đàn em giúp sức, cướp giật hoặc trấn lột bà kụ, sau đó bạn xuất hiện đưa kụ về. Nên tránh xông ra sớm quá, đụng độ với thằng đàn em thành ra không hay, cái kiểu anh hùng rơm bắt cướp không thật sự tốt, chẳng may thằng đệ bị bắt thật, nó khai thì oan gia, hỏng hết đường bột. Còn một điều nữa, nhắc thằng đệ ra tay mạnh mạnh 1 chút, bà kụ mất tỉnh táo, không nhận ra bạn là thằng chủ mưu.
Cách 4: Lấy cảm tình bố vợ
Bố vợ là một mục tiêu khá là khó xơi. Khi đụng độ kụ già, bạn sẽ rất dễ bị ông lão cân não. Nếu không chứng tỏ được mình là thằng đàn ông có khí chất, bạn sẽ bị ông lão cho ra rìa. Thường thì bố già sẽ đọ sức với bạn xung quanh mâm cơm. Các bậc tu mi nam tử thường hay lắm lời khi có chút men. Đàn ông thường ghét những người giả dối. Quá tuyệt, bạn cần dek gì phải ý tứ, có tật xấu nào cứ thoải mái show off trước mặt bố già cho nó thân thiết. Bạn tha hồ tán phét với bố già về lô đề, cá cược, gái gú, rượu chè, yên tâm đàn ông con trai thằng nào thiếu mấy cái này.
Ah, nhân tiện nói về rượu chè, tớ đảm bảo lão già sẽ đọ tửu lượng với bạn. Bạn mà thua là hơi bị mất phong độ đấy. Nếu bạn uống khá, tốt thôi, khỏi cần đọc tiếp nữa, lượn cho nước nó trong. Tớ sẽ truyền kinh nghiệm cho những bạn uống không giỏi, hoặc giỏi nhưng vẫn dưới cơ ông lão. Hẳn các bạn còn nhớ tác dụng giữa cocacola và kẹo bạc hà mentos? Vừa chiến rượu, bạn vừa cố gạ ông kụ làm vài ngụm coca. Nếu ông kụ không muốn uống, bạn phải dùng tuyệt chiêu khích đểu: " Bố ạ, thời nay rượu uống suông nó nhạt nhẽo lắm. Chơi no cả bụng rượu mà cũng chẳng thấy phê đâu. Bố muốn tới bến thì phải làm chú coca này cho máu lửa. Ah mà thôi, sức khỏe của bố không tốt, con sợ chơi xong cái coca này, bố gục luôn thì vợ con nó lại chửi, mệt lắm." Tớ đảm bảo ông kụ nóng mũi lên, chơi sạch cả lon. OK, tiếp theo là cho ông kụ làm viên mentos. Bạn có thể lấy lý do như sau : "Bố con mình hút thuốc thế này, tý nữa mẹ ngửi thấy mùi thuốc, khéo lại cấm vận thì phiền. Cái kẹo này khử mùi thuốc tốt lắm bố ạ, con với bố, mỗi thằng (ah quên,mỗi người)1 viên cho nó sảng khoái" .
Sau khi ông kụ ngậm viên kẹo, bạn phải tương kế tựu kế nhổ viên kẹo trong mồm ra ngoài, nếu không lỡ miệng nuốt vào bụng là thôi rồi lượm ơi. Có thể giả vờ lôi điện thoại ra gọi cho mommy ở nhà, báo sẽ về muộn, lừa lúc ông kụ không để ý nhét tọt viên kẹo vào túi quần (đừng sợ bẩn, giặt quần dễ lắm). Thế là xong, ông kụ đã ngậm kẹo, còn bạn thì không. Yên tâm chỉ sau vài phút, bố già sẽ gục, cơm phở rượu bia phọt ra từ tất cả những chỗ có thể. Bạn đã chiến thẳng vẻ vang. Lúc này gọi mẹ vợ vào lo hậu sự, còn bạn có thời gian rảnh để abc xyz... với em gái xinh tươi.Hờ..hờ.
Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012
Thứ Ba, 5 tháng 6, 2012
Khó đỡ
Tưởng khen thật
Một người phụ nữ đi trong công viên, gặp một ông lão ăn xin. Bà ta rút 5.000
đồng trong túi, bỏ xuống chiếc mũ của ông lão và nói:
-Cho ông này!
-Cảm ơn người đẹp!
-Ông thật là người có con mắt tinh tường!
-Đâu có! Tôi bị mù mà!
-Hả !!!
Sợ lắm
Một chàng trai khoe với bạn:
-Mình mới mua một chiếc mô tô ba trăm phân khối và dự định đi khắp thế giới xem
sao. Cậu có đi với mình không?
- Tớ không đi đâu!
- Sao lại không? Thú vị lắm đấy !
- Vì tớ còn ngại, không biết thế giới bên này hay thế giới bên kia?
Ruồi đực ruồi cái
Bà vợ bước vào bếp thấy chồng đang cầm cái đập ruồi.
-Ông đang làm gì vậy?
-Đập ruồi.
-Có bắt được con nào không?
-Hai con đực, ba con cái .
Bà vợ cười hỏi:
-Làm sao mà ông biết?
-Thì hai con đậu trên miệng lon bia, còn ba con đậu trên chiếc điện
thoại mà lại!
Ồn quá
Cặp trai gái nọ cứ ngồi tán chuyện giữa lúc ca sĩ đang hát.
Một vị khách ngồi phía sau có vẻ bực mình lên tiếng:
- Ồn quá....
Anh con trai quay sang sinh sự:
- Ông nói gì?
- Tôi nói ca sĩ hát ồn quá, tôi không nghe được câu chuyện của hai anh chị!
Khủng khiếp
Vợ lảo đảo bước vào nhà, rên rỉ:
-Anh ơi thất khủng khiếp, một chiếc xe đồ sộ đã đâm thẳng vào xe của em, làm nó
bẹp nhúm rồi!
-Ôi! Không sao, em còn lành lặn là tốt. Thế em có dạy cho hắn một bài học về tốc
độ không?
-Không kịp.... Hắn... xe ở đấy trước khi hai xe đâm nhau cơ.
Nhắm một mắt
Em: Tại sao khi bắn súng, người ta lại nhắm một mắt vào, anh nhỉ!
Anh: Sao mà ngốc vậy, nếu nhắm cả hai mắt thì còn thấy gì mà bắn nữa!
Đêm tân hôn
Hai vợ chồng làm cùng ngành xuất bản sách. Đên tân hôn của họ thật mơ mộng.
Họ nói với nhau đủ chuyện, từ chuyện yêu đương, gia đình và nghề nghiệp...
Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ:
"Sách mới cho nên phải đắt tiền".
Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu tiếp luôn:
Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu tiếp luôn:
" Hôm nay xuất bản lần đầu tiên".
Anh chồng ghì chặt vợ mình vào lòng rồi đọc luôn câu thứ ba:
Anh chồng ghì chặt vợ mình vào lòng rồi đọc luôn câu thứ ba:
" Anh còn tái bản nhiều lần nữa".
Chị vợ vui sướng đọc tiếp câu thơ trong tiếng thở:
Chị vợ vui sướng đọc tiếp câu thơ trong tiếng thở:
" Em để cho anh giữ bản quyền".
Không ngờ…
Một ông Tây đi từ trong nhà hàng ra, anh quản lí đi theo và giơ tay vẫy
taxi.
Anh tài xế nhanh nhẹn mở cửa và nói với người quản lí nhà hàng:
-Anh ơi, anh biết tiếng Anh, anh hỏi luôn xem hộ em thằng này nó định về đâu?
Ông Tây quay sang, nói rành rọt:
-Này, mày bảo ai là thằng hả?
Động đất
Vợ hỏi chồng:
-Tin dự báo thời tiết ngày mai thế nào anh?
-Em hỏi để làm gì?
-Nếu ngày mai đẹp trời em sẽ đi mua sắm quần áo và đồ trang sức.
-À, thế thì ngày mai trời có gió lớn, mưa rào, sấm sét và cả động đất nữa!
Về với nỗi khổ
Trên xe khách, một cô gái nước mắt chan hoà, đưa tay ra ngoài vẫy chia tay người đàn ông đi tiễn. Bà già ngồi bên cạnh thở dài, thông cảm:
-Ngày xưa, mỗi khi chia tay chồng, tôi cũng mang tâm trạng buồn như vậy!
-Cháu đâu có sướng như bà, bây giờ cháu phải về với chồng cháu đây.
Ngày nghỉ
Một du khách hỏi một người đàn ông mặc đồng phục:
-Anh là cảnh sát?
-Không, tôi là một thanh tra mật.
-Vậy tại sao anh lại mặc đồng phục?
-Vì hôm nay là ngày nghỉ của tôi.
Ai lấy cắp nỏ thần?
Trong giờ ngữ văn, cô giáo dạy bài “An Dương Vương - Mị Châu - Trọng Thuỷ”.
Sau khi dạy xong, cô giáo xuống hỏi các học sinh trong lớp:
-Em có lấy nỏ thần không?
-Dạ, thưa cô,không ạ!
Hỏi cả lớp không ai lấy, cô giáo bực bội, đi vào phòng hiệu trưởng và trình bày
lại mọi việc với ông. Nghe xong, ông đập tay xuống bàn và nói:
-Gọi tất cả học sinh xuống đây, thể nào cũng có một đứa lấy!
Nổ thì sao
Hai anh cảnh sát đi tuần thấy ba trái lựu đạn trên đường phố.Họ quyết định đem
lên xe,đưa về đồn.Anh cảnh sát trẻ lo lắng hỏi:
-Lỡ đi dọc đường nó nổ một trái thì sao, đại ca?
Anh cảnh sát già trả lời có vẻ rành đời hơn:
-Chú mày lo gì, nếu nó nổ một trái thì về đồn chỉ bảo là nhặt được hai trái
thôi!
Hiến thân cho y học
Cô con gái lớn gọi điện cho mẹ:
-Mẹ ơi,con đã quyết định hiến thân cho y học.
-Con yêu quý, con hãy suy nghĩ trước khi viết di chúc, trong đó, con hãy nói rõ con bằng lòng để người ta lấy tim con hay thận con để cấy cho ai đó sau khi con qua đời.
-Mẹ ơi,mẹ nói gì mà sợ thế! Con chỉ muốn nói với mẹ rằng con đã nhận lời một anh
sinh viên trường y. Thế thôi!
Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012
Mình chia tay rồi mà em
_Alo
_Gì hả anh?
_Chia tay đi
_......
_Im lặng là đồng ý nhé! Từ mai chẳng còn là n.y của nhau đâu
Cô bất ngờ….lắp bắp…k thành lời:
_Lý do? Em làm gì sai à?
_Không..
-Thế vì lý do gì, chúng ta quen nhau 3 năm cơ mà, chia tay như thế là sao hả anh
_Thích
_Anh nói như thế mà dc à?
_ Em có làm gì sai thì anh phải nói chứ?
_ Chẳng gì cả …chán rồi…hết yêu…. Chia tay thôi, tuổi trẻ mà.
1 cảm giác chạy xẹt qua người cô ….Hẫng! …ngỡ ngàng ! lòng tự trọng như bị
dao cứa vào!
_ừ…vậy chia tay, đừng bao giờ gặp nhau nữa nhé
_ không chắc!
_anh nói vậy là sao?
_cúp nhé, tạm biệt.
_???
***
Chia tay…thế là chia tay…1 cuộc tình 3 năm bay *t theo
sóng điện thoại …lãng thật! Rốt cuộc có thế thôi à….nhảm nhí thật…tình cảm nó nhạt thế thôi hả anh? Đồ tồi! Chẳng việc gì tôi phải buồn vì anh cả…. Cô nói thế….và nằm xuống giường…..có thứ nước mặn đắng thấm vào gối!
3 tuần kể từ cái ngày chia tay ấy !
Ngày thứ nhất
Có điện thoại….của anh ta….
Cô bắt máy…như 1 phản xạ tự nhiên của 1-cô-gái-có-người- yêu.
_Anh gọi tôi có việc gì ko?
_chẳng gì cả , thích thì gọi
_dẹp ngay cái giọng điêu khinh khỉnh ấy đi
_quen rồi, không bỏ được
_chia tay rồi, để tôi gạt phăng ************** như anh ra khỏi cuộc đời đi!
_chia tay rồi, anh chẳng còn là gì của em nữa đâu, đừng bận tâm đến anh như thế ,anh chỉ gọi,và em cứ việc mắng nếu e muốn, nhưng đừng cúp máy…
_anh điên vừa thôi ! hãy biến đi với những đứa con gái khác , đừng gọi điện phiền tôi!
_à em…
_sao?
_mình chia tay rồi đấy!
RỤP!
Tít……tít…..tít
Cô bực tức cúp máy……
Thật ********, anh làm như thế là có ý gì. Gọi cho tôi làm gì. Tôi chẳng muốn nghe giọng của anh nữa! Nhưng sao có gì đó vương vấn và nghẹn lại ở tim….."mình chia tay rồi đấy" ….văng vẳng bên tai…
Ngày thứ 2
Lại có điện thoại của anh….
Không bắt máy….tắt máy…..vẫn gọi!
_Alo, anh đừng phiền như thế dc không?
_ăn cơm chưa , đừng có mà uống sữa liền đấy nhé, đau bụng đấy!
…..cô hơi bất ngờ…
_anh quan tâm làm gì?
_vì anh biết bụng em không tốt, ăn uống như thế sẽ đau bụng.
_tôi lớn rồi, ăn uống ra sao là quyền của tôi,chẳng liên can gì anh cả!
_ừm nhớ ngủ sớm nhé,mai e thi đúng ko, ráng mà thi tốt đó
_tại sao…anh lại như thế….anh muốn gì ở tôi hả?
_mình chia tay rồi đấy!
….lại câu nói ấy….anh ấy lại nói thế……thì chia tay rồi…..tại sao cứ phải gọi điện chỉ để nói câu đó….cho tôi bình yên không được à….sao anh cứ động chạm đến tuyến nước mắt của tôi thế hả???
Ngày thứ 3
_alo !
_tôi van xin anh đấy
_cho con Milu nó ăn chưa em, đồ ăn cho nó bữa anh mua còn ko?
_tôi tặng nó cho người khác rồi….
_sao lại như thế, anh tặng em mà….
_chẳng việc gì tôi phải giữ cả!
_ừ thì mình chia tay rồi đấy
Lại thêm 1 cuộc điện thoại kết thúc bằng câu nói đó….
Cô ngồi xuống…xoa xoa đầu con Milu ….
"anh ấy làm như thế là sao hả Milu ? anh ấy biết 3 tuần qa tôi đã cố gạt anh ấy ra khỏi suy nghĩ ko? Sao lại làm thế với tao?
…..cô chẳng cho con chó ấy cho ai cả……làm sao mà cho được……
Ngày thứ 4
….cô bắt máy như 1 thói quen
_alo,…tôi không uống sữa sau khi ăn cơm…….tôi cho con Milu ăn rồi!
_sao hôm qua lại nói là tặng Milu cho người khác rồi, em vẫn ngốc trong cái khoảng nói dối như ngày nào
_tôi….
_trời hôm nay lạnh quá, lấy cái áo màu nâu anh mua mà mặc vào, làm bằng lông thú nên ấm lắm đấy..
_ừ
_nhà còn sữa bột không. Trước khi đi ngủ thì nhớ uống nhé, uống sữa nóng buổi tối cho dễ ngủ ..đừng có viện cớ ko ngủ được mà onl tới tận sáng đó!
_ừ
_hôm nay ngoan thế, ko mắng anh à
_ừ….
_uhm thôi a cúp đây…….À… mà mình chia tay rồi em nhỉ!.....
Hôm nay em không mắng anh….em không phản ứng…… vì cổ họng e nghẹn ứ chẳng nói dc anh à……
Ngày thứ 5 …..
Cô chờ điện thoại của anh
10h tối
…….vì sao khi anh đi e đã ko ôm lấy anh hỡi người…
……….vì sao đôi chân e cứ đứng nhìn a xa mãi xa……
Tiếng nhạc chuông vang lên, cô chộp lấy cái điện thoại màu trắng …
_xin lỗi hôm nay a ngủ mãi tới h` mới dậy
_ngủ kiểu gì tới 10h tối vậy…
_hôm nay hỏi lại anh nữa à…..
_......
_cái quả cầu tuyết anh mua cho còn pin không? Hết pin thì bảo thằng Bi nó mua bỏ vào nhé, quả cầu tuyết mà ko có đèn có nhạc thì chán lắm.
_em mua rồi….
_em ngoan đến mức anh bất ngờ đó
_mình chia tay rồi hả anh?
_ừ..mình chia tay rồi đó…, anh cúp nhé!
….khoan..
Tít…tít….tít
Cô vứt điện thoại xuống giường và bật khóc nức nở.Nước mắt dồn nén bao lâu nay đã vỡ òa trên gương mặt hốc hác….
Anh ác lắm….anh đã bước ra khỏi tim em….em đã đóng chặt tim và chẳng muốn cho anh vào nữa….em không muốn nghe giọng nói đó của anh…em không muốn nhìn thấy số anh…..nhưng em không ngăn mình bấm "trả lời", em ko ngăn mình nhớ đến anh được…..tim e cũng ko nghe lời e…..chẳng lẽ anh lại bước vào tim em 1 lần nữa??
Ngày thứ 6
_alo….em tắt nick yahoo đi, treo nick hoài như thế nóng máy đấy, máy thì lại hay hư, chẳng ai qua sửa cho em đâu..
_quen rồi
_quen cái gì .
_à Donut tới chưa
_Donut gì?
_anh gửi 1 hộp đến cho em đó, toàn vị socola đó, thích không….à trà sữa thì chắc chưa tới đâu,quán đang đông ,nó bảo sẽ đợi lâu…
_anh đang nói gì thế? Anh đang làm gì thế?
_gửi donut và trà sữa cho em, trời mưa gió như vầy anh biết e làm biếng đi mua.
_nhưng…
_nhưng cái gì, chẳng phải thích 2 món đó nhất sao??
_anh làm ơn đi, anh muốn như thế nào thì dứt khoát đi…..chia tay rồi sao a cứ quan tâm e như thế…em không chắc là em quên dc anh đâu!
_mình chia tay rồi đấy em à
………………….cúp máy……
Bính boong…bính..boong
_xin lỗi ! donut của cô đây ạ….
………….mưa phùn rơi nhẹ bên cữa sổ….nhẹ nhàng………chiếc donut hình mặt cười với vài miếng socola….thật bắt mắt ………….ly trà sữa………..ngọt ngào
Nhưng…………..1 cô gái……..lòng nặng trĩu….…………..gương mặt vô hồn…..…………….giọt nước mắt…..mặn chát….
Những ngày tiếp theo……cô quyết định không bắt máy nữa…..cô sẽ tự bước ra khỏi cuộc sống của anh……..cô quyết định cho tim mình vào ngăn đá…..cho nó lạnh ngắt lại…….chẳng còn bận tâm đến anh nữa…………..
Ngày thứ 10
.
.
Duy is calling
.
.
Không bắt máy
.
.
Duy is calling
.
.
Không bắt máy…..
.
.
Có tin nhắn….
.
.
….Duy mất rồi …..em đến bệnh viện đi…
Cô bàng hoàng buông chiếc điện thoại xuống….lao ra khỏi phòng………..
Hai tai cô ù đi……….đôi mắt như bị ai lấy tay bịt kín…….tim như bị bóp nghẹt………bóp nghẹt………đôi chân cứ guồng chạy tới…… không dừng lại được……..
Anh mở mắt ra đi đồ tồi…….hôm nay em đã uống sữa sau khi ăn cơm đó….em quên cho con Milu ăn rồi…..anh mắng em đi….anh làm gì anh nằm yên vậy…..
Dậy đi Duy……..dậy đi ….dậy gọi điện cho em đi…...em sẽ bắt máy….em bắt máy mà…….!!!! Em thèm ăn donut, em muốn uống trà sữa…..mưa rồi em lười đi lắm….anh mua cho em đi……..à quả cầu tuyết hết pin rồi đấy….anh dậy anh mua cho em pin đi………anh nghe em nói gì không hả………..hả anh ….!
.
.
.
.
.
_Alo anh Duy hả, hôm nay trời lạnh anh nhỉ??
_.....im lặng
_ …anh bệnh nặng như vậy sao anh không nói em??
_....vẫn im lặng
_.....anh ra đi như vậy mà anh coi được à…anh tệ lắm !
_.........
_anh vẫn là người yêu của em đấy…..chia tay như thế em chẳng chịu đâu .
_..........im lặng
_...
_......
_ à anh……em sẽ yêu mình anh thôi nhé…..anh cũng vậy nhé, anh đã bước vào tim em rồi thì em sẽ đóng chặt tim
và giữ anh trong đấy mãi mãi…….em chẳng yêu ai khác ngoài anh đâu………..anh cũng vậy anh nhé……….
.
.
.
Mưa vẫn rơi……….có 1 cô gái cầm 2 chiếc điện thoại….1 trắng 1 đen……….của cô và của anh…………
Chiếc khăn len màu tro
Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi...
-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!!
-Nghĩa... nghĩa là sao??
-Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Khờ ạ !!
-Em đùa hoài !!
-Em không biết nói đùa bao giờ.
***
Hà Nội một ngày cuối năm, rét đậm và đẹp... Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ... là về người con gái bên cạnh tôi đây !!
-Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé !!
-Ừ ừ...
-Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu... phải thích thú cơ.
-Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy !! - Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và... hạnh phúc.
Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá !! Một cô bé Sài Gòn có cái giọng Hà Nội pha trộn, nhõng nhẽo và dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu nổi !!
Tôi nhớ, ngày mốt cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì nhỉ ?? Dù chỉ là một vở kịch, tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất ...
Sáng hôm sau..
Reng !!!
-Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em ko yêu nữa đâu nhé !!
-Vâng vâng, anh biết rồi ạ...
Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà "nàng người yêu bé nhỏ" đã giận dỗi thế kia rồi kia đấy....
Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Chẳng là em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, nhưng lúc nào trông tôi mặc áo sơ mi, em cũng reo khẽ lên thích thú... Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà rất đỗi hạnh phúc, bầu trời trong xanh làm nền cho mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải...
Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động...
Nhưng không, nàng nhăn mặt... Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, "anh lại bê bối thế này nữa à ??", nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và.. chải tóc cho tôi. Thề có trời cao, tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt. Vì... tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi....
Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo thế là anh người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được ....
Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời mùa đông đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt đạp gà như em mong muốn. Em tôi ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ... Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan.... Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi :
-Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?
Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế... Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.
Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động... Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất.
-Anh kia, ai cho chụp hình tui zậy hả? - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.
-Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.
-Bé nào mà bé? Tui... lớn rồi (rõ ràng em đang mặc áo dài). Anh chụp hình là phải xin phép nghe hông !!
-Ơ, anh xin lỗi.....
-Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì.... cứ chụp đi. Thoải mái, miễn có dắt đi ăn chè !!
Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm...
Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết thế nào được, ta vẫn là hai con người ở quá xa nhau..... Tạm biệt em, em nhé !!
Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức, cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn lần cuối....
-Ai cho anh đi mà không nói với tui một tiếng ??
-Sao em biết??
-Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết... Cầm lấy này !! Thôi, tạm biệt anh nhé !!
Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu.. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt.... "Ngọc Châu 090........ / SG nhớ HN.."
-Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không? - Em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi.
-Một tháng !!
-Vì sao lâu thế?
-Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không...
-Ngốc lắm đấy nhé... Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?
-Uh, tốt lắm....
Đột nhiên
Em khóc !!!
Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề... Nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ....
Vì sao thế.... tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời.....
Trời đông lạnh lắm !!!
***
Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn, em ra đi.... Để mặc tôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin nhắn "Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé"... rồi lại "Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi"... Em làm tôi đau tim !!
Em làm tôi đau tim !!
Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau...
Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu có dành cho nhau ?? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, nhanh vội rồi cũng ***ng tàn....
Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...". Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau....
Bíp bíp, có tin nhắn, của em !!!
Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu : "Anh hãy quên em đi !!"
Làm sao tôi quên được ???
Không cần suy nghĩ, không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro... Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ.... Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi...
Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức... Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ....
Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy... Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi... ngỡ ngàng nhìn tôi.....
-Anh đi đi!!
-Sao thế em??
-Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?
-Anh chỉ muốn biết vì sao thôi.... em hãy giải thích cho anh hiểu....
-Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả...
Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa...
Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên "Anh về đi, người yêu tôi đây" !!
Thôi, thế là... hết !!!
Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày ??? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ....Tôi vò chiếc khăn len màu tro trong tay...
Thật là một thằng ngốc !! Như em vẫn mắng ấy !! Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc......
Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy, trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi....
Alô !!
-Chào anh, tôi là... một người lạ - giọng con trai miền Nam
-Anh là ai??
-Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?
-Em gái anh là ai? - Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.
-Em gái tôi tên... Ngọc Châu.
Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy... Nhưng ko kịp nữa rồi !! Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em...
Ngày tháng năm....
Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số đt cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì ko nhỉ??
Ngày tháng năm....
Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không ??
Ngày tháng năm....
Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh ko biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?
Ngày tháng năm....
Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy.... Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại... yêu anh trong một ngày, thế thôi.... Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi...
Tất cả chỉ vì ... một căn bệnh không thể chữa khỏi.....
Ngày tháng năm...
Anh đến tìm !! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng hết...... Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên "Người yêu tôi đây !!".
Cả một đời, em chỉ có một người yêu là anh thôi....
***
Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó... Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ.....
Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.
Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất...
Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời....
Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy..... Tất cả như một định mệnh, gió tung tro tàn quá khứ lên.... cho người sống còn đau....
Gió thổi bay đến ngày quá khứ... có cô bé quàng chiếc khăn len màu hồng, cười mím chi....
-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé !!
Cách tỏ tình
Mời nàng lên tầng thượng của mấy khách sạn to to ý... uống nước nôi xong rủ ra lan can chỉ chỏ nhà anh góc kia, nhà em góc kia... xong rồi đột ngột túm cổ:" Tao yêu mày! Nên mới dắt mày lên đây! Có yêu ko, ko ông cho cả đôi làm siêu nhân bây giờ.
========================
========================
- "Chồng của tớ các cậu biết đấy, anh ấy đá tiền vệ phòng thủ mà, anh ấy đen và bền bỉ như Makelele". Cô thứ nhất hồng má nói.
- "Chồng tớ đá tiền vệ tấn công, trắng trẻo và to con như Kaka ấy, những đường chọc khe của anh ấy mới chính xác và tuyệt vời làm sao, tớ toàn bị chọc thủng lưới". Cô thứ hai mơ màng nhớ lại.
Các cô thi nhau khoe tài chồng mình. Chỉ có một cô ngồi buồn rầu yên lặng. Mọi người gặng hỏi mãi thì cô ấm ức tâm sự:
- "Chồng em buồn lắm. Anh ấy chẳng chịu khởi động gì cả, cứ lao vào đá luôn. Lần nào như lần nào, khi em đang say mê cổ động anh ấy, thì anh ấy toàn bị chuột rút giữa chừng."
========================
4 nước là Mỹ,Nhật,Trung Quốc và Việt Nam lọt vào chung kết cuộc thi gọt khoai tây.Nước Mỹ đưa ra một loại máy mà khi đưa củ khoai tây vào chưa đầy 2 phút củ khoai tây đã được gọt vỏ đã chui ra,nhưng nhược điểm của loại ,máy này là gọt vỏ quá dầy khiến củ khoai tây còn lại bé tẹo.Nhật đưa ra loại máy mà khi đưa củ khoai tây vào củ khoai tây được gọt sạch sẽ,không hao phí nhưng nhược điểm là quá mất thời gian.Đoàn Trung Quốc đưa ra một loại máy mà khoai tây được gọt sạch sẽ,không hao phí,không tốn thời gian nhưng nhược điểm là quá cồng kềnh và tốn nhiên liệu.Đến đoàn Việt Nam đưa ra một cái máy vuông vức thể tích chỉ khoảng 1m3 mà khi đưa củ khoai tây vào chưa đầy 1 phút củ khoai tây tòi ra đẹp đẽ,không hao phí,được cái là cái máy này không tốn nhiên liệu vì chạy bằng thực phẩm,rất hiệu quả về kinh tế.Và tất nhiên kết quả đoàn Việt Nam thắng.Khi được nhà báo phỏng vấn trưởng đoàn phát biểu:" Đơn giản là có người ngồi trong chiếc hộp đó "
========================
Điều Ước
Một gia đình đang lái xe trên đường thì con cóc nhay ngang qua. Ông chồng thắng xe kip thời, bước xuống, mang con cóc đặt qua vệ đường. Con cóc bỗng nói: "Cám ơn ông. Tôi sẽ cho ông một điều ước". Người đàn ông nói: "Vậy hãy làm cho con chó của tôi thắng cuộc đua hôm nay". Ông ta gọi con chó ra, và khi thấy nó chỉ có ba chân, con cóc nói: "Khó lắm. Ông xin điều khác đi". Người đàn ông trả lời: "Vậy hãy làm cho vợ tôi thắng cuộc thi hoa hậu năm nay". Khi bà vợ bước ra khỏi xe, con cóc nói: "Ông cho tôi xem lại con chó đi...
========================
Thằng con rể nguời Nam Ky` và ông già vợ người Quảng Nam. Ông già vợ hỏi: "Bữa ni con có rẻn chở ba đi một chút." Thằng kia trả lời: "Con kẹt". Ông già vác gậy rượt, "Teo nhờ mì chở, không chở thì thôi sao lại chửi thề"
========================
Một cụ già tâm sự với bạn:
- Anh ấy nè, nhìn chùm râu của anh mà tôi mệ Nó đẹp và uy nga làm sao, làm cho anh hào hùng và mãnh lực thật. Tôi lấy làm ghan tị với chùm râu đẹp của anh. Anh có thể nói cho tôi biết sao anh có chùm râu đẹp vậy không.
Anh bạn trả lời:
- Không dấu gì anh. Dạo trước tôi có lên núi gặp một ông tiên râu tóc bạn phơ. Bộ râu của ông chấm đất. Nhìn rất là oai hùng. Tôi xin ổng cho tôi có được bộ râu cỡ nữa là tôi mừng. Và bây giờ anh cũng thấy râu tôi được như vầy là nhờ ông tiên đó.
Một năm saụ....
Cụ già gặp lại anh bạn
Anh bạn: Úi cha. Râu của anh bi giờ thiệt là tuyệt vời. Đẹp và óng ánh mịnh màng gấp trăm lần của tôi luôn rồi. Anh xin của ông thần nào vậy.
Cụ già thiểu nảo:
- Thì nghe lời anh tôi củng lên núi kiếm thần. Nhưng xui cho tôi có được bộ râu đẹp nhưng phải một giá rất đắt. Tháng nào tôi củng chảy máu cam cả.
Anh bạn ngạc nhiên:
- Ủa tại sao kỳ vậy? Ông thần nào cho anh bộ râu tiệc đẹp như vậy và tại sao lại chảy máu cam.
Cụ già:
- Ông thần mẹ nàọ Tôi đi kiếm mấy tháng chả thấy ông nàọ Xin đại bà tiên kia. Bả không biết lấy đâu ra râu mà cứ tới tháng là tôi bị chảy máu cam vậy.
========================
Một hôm ông dẫn cháu ra vườn chơi, đi 1 chút thì cả 2 nhìn thấy 1 con giun nằm kế bên tổ kiến.
Ông bảo cháu: đố cháu, cháu làm thế nào để bỏ con jun mềm thế vào trong tổ kiến? nếu cháu bỏ vào được ông cho cháu 5000đ.
Đứa chau suy nghĩ 1 lúc rồi vào nhà lấy chai keo xịt tóc xịt vào con jun. sau vài phút con giun cứng đơ và đứa cháu cầm đút vào tổ kiến 1 cách dễ dàng. Ông khen cháu giỏi mà cho cháu 5000đ
Hôm sau cháu sang nhà ông lại cho cháu 5000đ. Đứa cháu nghĩ ông đã quên là đưa rồi nên hỏi sao ông lại đưa cháu 2 lần.
Ông trả lời: hôm qua là ông cho còn hôm nay là bà cho.....
========================
Một ông chồng đi làm về, thấy cô vợ mừng rỡ bảo:
-Anh ơi, em có tin mừng đây: Em "muộn" một tháng rồi. Có lẽ chúng ta sắp có em bé! Nhưng Anh đừng nói cho ai biết nhé. vì ta chưa chắc chắn mà.
-Ngày hôm sau, người của công ty điện lực đến nhà vì gia đình đó đã muộn nộp tiền điện một tháng. Gặp người vợ, anh nhân viên sở điện nói:
-Bà có phải là bà Smith không? Bà đã muộn một tháng rồi đấy!
-Làm sao mà anh biết được?-Cô vợ gào lên.
-Thưa bà, nó ở trong hồ sơ của chúng tôi mà-Nhân viên sở điện đáp.
-Cái gì?-Cô vợ càng hoảng hốt- Trong hồ sơ của các anh?
-Tất nhiên!
Thôi để tôi về hỏi chồng tôi đã-Cô vợ nói rồi sập cửa.
Tối hôm đó, cô vợ hỏi anh chồng về chuyện nhân viên sở điện. Anh chồng cáu điên, chạy ngay đến sở điện:
-Có chuyện gì thế hả? Sao các anh lại dám lập hồ sơ là vợ tôi "muộn" một tháng ? Có liên quan gì đến các anh hả?
-Xin anh bình tĩnh-Nhân viên sở điện nói- Có gì nghiêm trọng đâu, anh chỉ cần trả tiền cho chúng tôi...
-Trả tiền cho các anh?- Ông chồng nghĩ mình đang bị tống tiền- Nếu tôi không trả thì sao?
-Hmm...thưa anh, nếu thế chúng tôi chẳng còn cách nào khác là cắt ngay...
-Hả?- Ông chồng lại hiểu lầm, ngắt lời, hét toáng lên- Thế lúc đấy thì vợ tôi làm thế nào?
-Tôi chẳng biết- Nhân viên sở điện lạnh lùng- Bảo cô ấy dùng tạm một cây nến vậy...
========================
To gấp sáu
Trong một ngôi trường sang trọng, nữ giáo viên môn Sinh học đặt câu hỏi:
>> Em A hãy cho cô biết, trong cơ thể con người, bộ phận nào trong trường hợp đặc biệt có thể nở to gấp sáu lần so với lúc bình thường. Tên của bộ phận đó là gì và trong trường hợp nào việc ấy xảy ra.
Em A mặt ửng đỏ , xong chuyển sang tái xanh, để cuối cùng nói lí nhí:
>> Thưa cô, em nghĩ đây là một điều không nên hỏi. Em sẽ mách với bố mẹ em.
Vẫn thản nhiên, cô giáo quay sang hỏi lại em B câu ấy.
Em B:
>> Thưa cô, đó là con ngươi khi thiếu ánh sáng ạ !
Cô giáo:
>> Đúng vậy, em B được 20/20 !
>> Còn em A, cô muốn nói với em ba điều:
>> Một, em không học bài.
>> Hai, đầu óc em đen tối.
>> Ba, mai sau em sẽ thất vọng não nề với ý tưởng như vậy.
========================
Chí Phèo ra đường gặp ông Tây, nghĩ ổng hổng biết tiếng Việt.
Chí Phèo: - Mẹ mày thằng Tây.
Ông Tây: - What's your name?
Chí Phèo: - My name's Chí Phèo.
Ông Tây: - Mẹ mày thằng Chí Phèo.
========================
Cô vợ đang lúi cúi làm bữa ăn sáng, ông chồng đi ngang ấn tay vào mông:
_ Nếu mông em mà căng cứng lên được thì em không cần đến cái pantyhose để nâng mông đâu!
Cô vợ cau mặt không nói gì! Sáng sớm ông chồng lai lấy tay ấn vào ngực:
_ Nếu cặp nhũ của em căng cứng lên được thì em không cần đến mấy cái nịt vú làm gì!
Cô vợ bực bội quá quay qua chụp lấy "cái ấy" của chồng thét lên:
_ Nếu cái này mà căng cứng lên được thì em cũng không cần đến ông hàng xóm làm gì
========================
Anh chàng rất thích đi săn, một hôm muốn đi săn Gấu. Đang chăm chú nhìn con Gấu con, anh bị đập vào vai thiệt mạnh. Quay lại, một con Gấu màu đen lừng lững nhìn anh :
- hoặc là tao đập chết mi, hoặc mi để cho tao "nhẩy", lựa gì ?
Tất nhiên, anh chàng muốn sống chứ. Và ....
Hai tuần sau, lại sức và hoàn hồn, anh chàng muốn đi trả thù. Thấy con Gấu đen, anh giương súng bắn. Bỗng vai anh lại bị đập. Một con Gấu đực nâu đứng sau anh ta. Nó nói :
- hoặc là tao đập chết mi, hoặc chúng ta làm một cuộc vui vẻ, lựa gì ?
Anh chàng tất nhiên vẫn muốn sống.
Một tháng sau, anh muốn đi giết con Gấu nâu. Vào rừng, anh thấy nó và giết được nó. Đang mừng rỡ, chiếc chân con Gấu trắng đập lên vai anh :
- nói thật đi, mày vào đây, không phải đế đi săn chứ ?
========================
Có cô bé mới lớn kia làm nghề bện chổi ở 1 cơ sở nhỏ. Một hôm nàng xin gặp riêng ông chủ và ngỏ ý muốn nghỉ việc. Ông chủ hỏi duyên cớ vì sao thì nàng vừa khóc vừa đáp:
- Ông ơi, con bện chổi bao nhiêu năm nay rồi, bây giờ con thấy càng ngày nó càng mọc ra sợi chổi quá trời….
- Thế sợi chổi nó mọc ở đâu chỉ cho ông xem xem…
Cô bé bèn vạch ra chỉ vào………
- Đó ông thấy không.
Ông chủ bèn phá lên cười sằng sặc:
- Ối giời ơi, cái đó là do con nhớn lên nên nó mới phải thế thôi, lông đó chớ đâu phải sợi chổi, ai mà chả vậy, ngay cả ông cũng có, không tin ông cho xem nè….
Ông cũng vạch ra cho nó xem. Không ngờ nhìn thấy cô bé lại càng khóc to hơn:
- Úi giời, thế này thì con xin nghỉ ngay ông ơi…… không thì mọc hết sợi rồi nó lại mọc thêm cái cán chổi như của ông nữa thì chết con…. hu hu…..
========================
Có 1 cô gái dắt bạn trai về nhà ngủ, 2 người ngủ ở tầng giường trên, còn chị cô gái ngủ ở dứoi. Đang đêm, cô gái nói với bạn trai :" Anh ơi, chị em ngủ rồi, mình ''....'' nhé! Khi nào em nói '' Em muốn ăn nem cơ'' thì anh ''ấy ấy'' mạnh vào nhé. Còn khi nào em nói ''Em muốn ăn cà rem cơ'' thì anh nhẹ lại nhé! ''
Khi 2 người bắt đầu vào cuộc, cô gái liên tục kêu "Em muốn ăn nem cơ'' ...Đến khi cái giường bắt đầu rung rinh, cô gái mới hạ giọng " Em muốn ăn cà rem cơ ''.....
Bỗng có tiếg nói ở dưới vang lên :'' Tụi mày ăn nem hay ăn cà rem gì kệ mẹ tụi mày, mà nước cà rem nó chãy đầy mặt tao rồi đây này !!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











































